PHẠM ĐỨC THIỆN – NGƯỜI BẠN ĐƯỜNG CỦA NHỮNG ĐÔI CHÂN LẤM BÙN
Chúng ta thường thấy hình ảnh chuyên gia nông nghiệp trong những bộ vest, đứng trên bục giảng. Nhưng Phạm Đức Thiện thì khác. Hình ảnh quen thuộc của anh là quần xắn ống thấp ống cao, đôi giày dính đầy đất đỏ, đứng giữa vườn sầu riêng hay vườn bưởi để tranh luận cùng nông dân.

Nỗi đau của sự "Mù mờ"
Lớn lên từ gốc rạ, Thiện chứng kiến cảnh cha chú mình làm việc quần quật quanh năm nhưng thu nhập vẫn bấp bênh. Được mùa thì mất giá, được giá thì mất mùa. Nhưng cái đau hơn cả là sự thiếu kiến thức. Người nông dân thường canh tác theo thói quen, nghe người này mách, người kia chỉ, rồi đổ tiền vào phân thuốc một cách vô tội vạ.
Thiện quyết tâm thay đổi điều đó. Anh không cho con cá, anh trao cần câu. Mỗi lần đi vườn là một lần anh mở lớp học tại chỗ. Anh chỉ cho họ thấy con rệp sáp nấp ở đâu, nấm bệnh phát triển thế nào. Khi người nông dân Hiểu, họ sẽ tự tin. Họ không còn là nạn nhân của những lời quảng cáo có cánh.
Chạy bộ và Làm nông – Hai hành trình của sự bền bỉ
Ngoài đời, Thiện là một vận động viên Ultra Marathon (chạy 50km). Anh mang tinh thần của một runner vào nông nghiệp. Làm nông nghiệp sạch không thể vội. Nó giống như chạy marathon, cần sự phân phối sức, cần sự kiên trì và kỷ luật. Có những vườn cây cần 2-3 năm để phục hồi. Nếu không đủ kiên nhẫn, cả nông dân và kỹ sư đều sẽ bỏ cuộc.
Thiện ở đó, như một người pacer (người dẫn tốc), động viên bà con: "Cố lên chút nữa, đất đang hồi sinh rồi."

