NGUYỄN VĂN PHÚ – NGƯỜI BÁN SỰ "AN TÂM" GIỮA CƠN SỐT ĐẤT LONG THÀNH
Giữa đại công trường Long Thành đầy khói bụi và những lời mời chào "nhân đôi, nhân ba tài sản", có một câu hỏi mà ít người môi giới nào dám đặt ra cho khách hàng: "Lỡ không tăng giá thì sao? Lỡ vướng quy hoạch thì sao?"
Nguyễn Văn Phú là người luôn bắt đầu bằng những câu hỏi khó nghe như thế.

Bài học đắt giá từ cú ngã tỷ đồng
Phú không sinh ra đã là chuyên gia. Anh từng là một nhà đầu tư thất bại. Cú ngã đầu đời khiến anh mất trắng hàng tỷ đồng không phải vì thị trường sập, mà vì sự ngây thơ về pháp lý. Anh đã tin vào lời hứa thay vì tin vào giấy tờ.
Khoảnh khắc đó, anh nhận ra một sự thật tàn khốc của bất động sản: Kiếm tiền đã khó, giữ tiền còn khó hơn. Thay vì bỏ cuộc, chất lính trong người con Hà Tĩnh trỗi dậy. Anh lao vào học luật, học quy hoạch, học cách soi mói từng văn bản hành chính như một người lính rà mìn. Anh học để tự cứu mình, và sau này là để cứu những người tin mình.
"La bàn" mang tên Gia đình
Trong một thị trường mà ranh giới giữa "cơ hội" và "lùa gà" rất mong manh, Phú có một bộ lọc đạo đức cực kỳ đơn giản: Gia đình.
Trước mỗi lô đất định giới thiệu cho khách, anh đều tự vấn: "Nếu đây là tiền tiết kiệm của vợ con mình, mình có dám mua không?" Nếu câu trả lời là "Không" hoặc "Lưỡng lự", anh sẽ từ chối bán, dù hoa hồng có cao đến mấy.
Người dẫn đường trong sương mù
Phú không định vị mình là người bán hàng (Sales). Anh là người đồng hành (Partner). Ở Long Thành – nơi quy hoạch chồng chéo và thay đổi liên tục theo tiến độ sân bay – người mua rất dễ bị lạc trong "sương mù" thông tin. Phú ở đó không phải để vẽ ra viễn cảnh màu hồng. Anh ở đó để giúp khách hàng thấy rõ những cái "hố" cần tránh.
Với Nguyễn Văn Phú, một thương vụ thành công không kết thúc khi nhận hoa hồng. Nó chỉ thành công khi khách hàng cảm thấy An Tâm tuyệt đối với quyết định của mình.

