NGUYỄN MẠNH DƯƠNG – NHÀ SÁNG LẬP TRƯỜNG VIỆT ANH

Tôi đã gặp nhiều người làm giáo dục. Có người say mê lý thuyết, có người giỏi hô hào cảm xúc. Nhưng Nguyễn Mạnh Dương là một ca lạ.

Anh bước vào giáo dục với hành trang là… con số 0 tròn trĩnh về sư phạm, nhưng lại mang theo một khối óc đầy sỏi đá của dân kinh doanh và Marketing. Nhiều người sẽ e ngại điều đó. Họ sợ sự toan tính của thương trường sẽ làm vấy bẩn sự trong trẻo của học đường.

Nhưng tôi lại thấy, chính cái "chất doanh nhân" ấy mới là thứ mà giáo dục Việt Nam đang thiếu.

1. Sự thực tế đến mức… tàn nhẫn (với chính mình)

Dương không ru ngủ phụ huynh bằng những giấc mơ thần đồng. Anh là người đã từng kéo vali về nước với 300 USD trong túi, từng nếm trải cảm giác bị cuộc đời vùi dập vì thiếu kỹ năng thực chiến dù thừa bằng cấp.

Vì thế, anh bị dị ứng với những loại kiến thức "trang sức" – đẹp nhưng vô dụng.

Ngồi với Dương, hiếm khi thấy anh nói về những triết lý cao siêu trên mây. Anh luôn đặt những câu hỏi khiến người đối diện phải giật mình: "Học cái này xong con có dùng được không? Nếu ngày mai con bị ném ra đường, kỹ năng nào sẽ cứu sống nó?"

Đó không phải là sự thực dụng tiêu cực. Đó là sự lo xa của một người hiểu quy luật sinh tồn. Anh xây dựng trường Việt Anh không phải để tạo ra những cỗ máy giải bài tập, mà để tạo ra những con người có "Năng lực sống".

2. Làm giáo dục bằng nỗi sợ của một người cha

Có một câu chuyện về Dương mà tôi rất thích. Đó là năm 2015, khi anh mở lớp mầm non đầu tiên. Lý do không phải vì thấy thị trường tiềm năng, mà vì anh… không tìm được trường cho con gái mình.

Anh sợ con mình bị nhốt trong những bức tường chỉ có ăn và ngủ. Anh sợ giai đoạn vàng 0-6 tuổi của con trôi qua lãng phí. Và thế là anh tự mở trường, tự nghiên cứu HighScope, tự mang con mình ra làm "chuột bạch" cho những phương pháp giáo dục tiên tiến nhất.

Khi một người đàn ông làm giáo dục cho chính con ruột của mình, bạn không cần nghi ngờ về chất lượng hay tâm huyết. Bởi vì với họ, đó không phải là "khách hàng", đó là "máu thịt".

Sự khắt khe của Dương với đội ngũ giáo viên, với chương trình học, tôi hiểu, nó xuất phát từ chính nỗi sợ: "Sợ một ngày mình không còn ở bên, các con có đủ vững chãi để đối mặt với bão giông không?"

3. "Thành công không dành cho kẻ bỏ cuộc"

Dương hay nói về sự Bền bỉ (Grit). Không phải nói suông, anh biến nó thành công thức, thành quy trình P.D.R (Plan – Do – Review) trong trường.

Tôi nhìn thấy hình ảnh của Dương trong chính những học sinh của anh. Những đứa trẻ không cúi đầu trước khó khăn, biết tự đặt mục tiêu và tự chịu trách nhiệm. Chúng không được dạy để trở thành những bông hoa trong lồng kính, mà là những cây tùng, cây bách giữa trời.

Lời kết

Nguyễn Mạnh Dương có thể không phải là một nhà giáo nói những lời hoa mỹ nhất. Anh là người hành động. Một người đàn ông mang tư duy lạnh của quản trị hệ thống để bảo vệ trái tim nóng của những đứa trẻ.

Nếu bạn hỏi tôi trường Việt Anh có gì đặc biệt, tôi sẽ không nói về cơ sở vật chất hay bằng cấp quốc tế. Tôi sẽ nói về người đứng đầu nó.

Một ngôi trường được dẫn dắt bởi một người cha luôn trăn trở: "Làm sao để con mình không bị cuộc đời đánh gục?" – thì đó là nơi tôi yên tâm gửi gắm tương lai.

Đỗ Hương

Bài viết cùng danh mục

NATURE BROWS - PHUN XĂM THẨM MỸ ĐỖ HƯƠNG

Hotline: 0942193331